| Hữu Nghị's profileFriendly's spaceBlogGuestbookNetwork | Help |
Friendly's space |
||||
|
October 15 Chuyên án 0.13 – Vũ trụ trong lòng bàn tay – chương 4Lang thang trên con đường khá nhiều người qua lại, trong khi đó tâm trạng Lý Diệp Táng chìm đắm vào những kỷ niệm đẹp trong hồi ức. Lý Diệp Táng nhớ nhiều, nhớ nhiều về người con gái, người con gái mà anh và cô, hai người yêu nhau tha thiết. Lý Diệp Táng nhớ về những buổi chiều, khi ánh nắng đã gần chìm dần xuống phía cuối chân trời, anh và người con gái ấy cùng nhau đi trên chiếc xe đạp dạo quanh những con phố quen thuộc. Gần nhau, hai người cảm thấy được sự ấm áp từ tình yêu của mình. Và với sự thông minh mẫn tiệp, Cao Mẫn luôn làm chuyến đi dạo của hai người đang yêu thêm vui vẻ. Đôi mắt Cao Mẫn to tròn, đen láy là nét đẹp và đáng yêu trên gương mặt cô, đôi mắt là nét quyến rũ tạo nên vẻ đẹp tâm hồn trong sáng, thuần khiết. Có lần Lý Diệp Táng nhìn sâu vào đôi mắt ấy của Cao Mẫn. Trong đôi mắt ấy Lý Diệp Táng thấy được cả một bầu trời, bầu trời xanh trong không một gợn mây, nơi ấy là một thảo nguyên bao la, hoa cỏ xinh tươi. Trong không gian khoáng đãng như thế, đôi nam thanh nữ tú nắm tay nhau dìu nhau vào những mộng mơ đầy lãng mạn khi đôi lứa yêu nhau. Một trời đầy ánh nắng ấm áp, một làn gió nhẹ đùa trên những ngọn cỏ. Một đàn ngựa phi nhanh với tiếng vó dồn dập, một đàn chim vỗ cánh khoan thai, và tiếng con tim Cao Mẫn đập rộn lên khi cô bắt gặp ánh mắt Lý Diệp Táng chăm chú nhìn cô. Đôi mắt cô long lanh đen láy và đáng yêu. - Anh nhìn em dữ vậy? - Anh phải nhìn chứ - Lý Diệp Táng dịu dàng - nhìn nhiều nữa, em là người con gái rất duyên dáng và tao nhã. - Thôi anh không cần phải khen đâu, không dễ nịnh hót em đâu nhe! - Anh nói thật mà, lúc soi gương em có để ý, đôi mắt em có thể hút hồn người khác đấy. - Thật sao, có thể hút hồn người khác à – Cao Mẫn cười khúc khích - em nghĩ chắc là vậy, em là một con hồ ly nhỏ đã hút được hồn một chàng trai là anh đấy. Im lặng một chút, Lý Diệp Táng từ từ siết chặt bàn tay Cao Mẫn, hai người cảm nhận rõ ràng từng hơi thở, từng nhịp tim của nhau. Lý Diệp Táng hạ giọng nói với Cao Mẫn: - Nếu sau này có gì bất trắc xảy ra, anh hi vọng rằng em sẽ là người luôn ở bên cạnh anh. - Anh không nên nói vậy, làm gì có bất trắc chứ. - Anh có dự cảm không tốt, sẽ có chuyện xảy ra làm anh sẽ phải xa em. - Không có chuyện gì xảy ra cả, chúng ta không nên nói chuyện không vui nữa. Mặt trời rơi xuống phía tây, trời chuyển màu, hai người ngồi bên nhau, đôi tay không rời nhau, họ tận hưởng cảm giác được ở bên nhau, giây phút mà hai người dành cho nhau. Lý Diệp Táng khẽ nói: - Em biết không đôi lứa yêu nhau là phải biết chia sẽ cho nhau những niềm vui nỗi buồn, như thế tình yêu mới có nhiều màu sắc. - Khi vui chia sẽ, vậy buồn thì giữ lại, cho người kia biết để làm gì. - Thì để buồn chung – Lý Diệp Táng tỏ ra lém lỉnh không kém – ít nhất là khi nói ra được điều gì làm mình buồn thì tâm trạng sẽ thoải mái hơn, không còn thấy nặng nề nữa. Chuyên án 0.13 – Vũ trụ trong lòng bàn tay – chương 3Kinh tế - xã hội, kinh tế và xã hội là sự kết hợp hoàn hảo, một khi kinh tế phát triển sẽ kéo theo sự phát triển của xã hội. Cũng như một gia đình, khi một gia đình giàu có về kinh tế, tức là đời sống của họ sung túc, no đủ, gia đình đó sẽ nghĩ đến việc xây dựng các giá trị khác của cuộc sống, ví như giá trị tinh thần, các mối liên hệ xã hội. Nền kinh tế thể hiện rất nhiều ở bộ mặt xã hội, một xã hội phát triển, kinh tế giàu mạnh thể hiện ở khả năng tổ chức kinh tế và xã hội, các công trình kiến trúc cũng thể hiện sự phát triển của xã hội. Mức độ xây dựng thể hiện kiến trúc xã hội. Tiếng nện đều đều của cỗ máy đóng cọc nhồi làm cho Lý Diệp Táng chú ý, tiếng nện phát ra từ công trường đang xây cất ở bên kia đường. Ở đó người ta xây nên một cao ốc văn phòng, đây là xu thế của thời đại khi các công ty mọc lên như nấm, ở đâu ta cũng có thể nhìn thấy biển hiệu các công ty, xí nghiệp. Lý Diệp Táng chẳng buồn quan tâm đến cao ốc này sẽ là trụ sở của những công ty nào hay nó sẽ là nơi làm việc của những CEO tầm cỡ. Lý Diệp Táng cố moi trong trí nhớ một mối quan hệ, một sự liên can nào đấy giữa bản thân với công trường trước mặt. Một sự cố gắng phi thường trong tình trạng hiện giờ của Lý Diệp Táng. Nhưng Diệp Táng cũng nhớ được, một người bạn của mình đang là thực tập sinh công việc giám sát ở công trình xây dựng cao ốc. Một người bạn của Lý Diệp Táng, một người bạn không mấy thân thiết, nhưng có nhiều khi quàng tay bá cổ, cũng có nhiều khi cà phê trưa, cà phê sáng; cũng có lúc cùng nhau cụng ly cạn chén để quên nỗi buồn. Một người bạn mà cá tính, quan niệm và triết lý sống của người này để lại ấn tượng, và sức ảnh hưởng ít nhiều đến Lý Diệp Táng. Có đôi lúc cả hai ngồi xuống bên nhau và cùng trao đổi với nhau những câu chuyện, một đôi lời như tâm sự để trút cạn nỗi niềm. Tiểu Quỳnh, một cái tên đầy nữ tính, nhưng chắc chắn rằng người bạn này của Lý Diệp Táng hoàn toàn là một trang nam nhi, một người tự tin, sống độc lập. Tiểu Quỳnh thường quàng vai Lý Diệp Táng ví von cái vốn sống của mình với công việc mà sau này Tiểu Quỳnh phải đương đầu: - Tao cho rằng cuộc sống này nó giống như việc đóng một cây cừ tràm xuống cái hố móng, nếu không canh chỉnh nó sẽ lệch lạc còn nếu muốn nó hoàn thiện đến mức hoàn hảo thì tốt nhất đừng nên đóng nó xuống đất. Vì thế mà cuộc sống của Tiểu Quỳnh trôi chảy như chu kỳ con lắc, Tiểu Quỳnh không bao giờ thấy nhàm chán trong cuộc sống, Tiểu Quỳnh luôn biết cách làm mới mình; con lắc cứ lắc qua lắc lại, tạo nên sinh khí cho guồng máy cuộc đời. Tìm thấy được những điều lý thú trong bất cứ hoàn cảnh nào là khả năng bẩm sinh của Tiểu Quỳnh. Đôi khi Lý Diệp Táng phải nói: - Tao thật sự khâm phục mày. Khuất sau những tấm cốp pha, những mảng tường loang lổ là bước đi đầy nhiệt huyết và năng động của Tiểu Quỳnh. October 11 Chuyên án 0.13 – Vũ trụ trong lòng bàn tay – chương 2Từng bước, từng bước một, Lý Diệp Táng bước đi trên vĩa hè cạnh đường lớn, một khu dân cư vừa mới hình thành ở bên đường, một khu dân cư của một thành phố đang phát triển. Khu dân cư như đông đúc hơn từng ngày, tốc độ phát triển nhanh đến chóng mặt của một thành phố trẻ, năng động đã khiến cho nhiều người cũng thay đổi theo với những vấn đề về cuộc sống. Lý Diệp Táng chậm chầm bước đi, mọi thứ xung quanh chợt như hoạt động nhanh lên vùn vụt, xe cộ và người vượt qua Lý Diệp Táng lao đi vun vút để lại sau nó những làn khói đen bụi bậm và ô nhiễm. Lý Diệp Táng cảm thấy như bị bóp nghẹt ở cổ không thể hít thở được, anh suy nghĩ quá tập trung. Mỗi bước chân của Lý Diệp Táng nặng nề như đeo đá trong chân, anh bước đi một cách mệt nhọc và nặng nề. Trong giây phút ấy, Lý Diệp Táng không biết rằng đầu óc anh vừa suy nghĩ vấn đề gì, dường như là một thứ gì đó rất phức tạp, phức tạp tới mức anh không thể hình dung ra được, nhưng nó lại chẳng để lại trong tâm trí của Lý Diệp Táng một ấn tượng sâu đậm nào cả. Lý Diệp Táng chỉ như một đoạn dây dẫn điện, dòng điện từ đầu đoạn dây dẫn truyền qua đầu kia và mất hút vào mạng lưới dây điện rối rắm đang treo mình trên những trụ cột to đùng. Lý Diệp Táng để cho đôi chân bước đi một cách tự nhiên không điều khiển, trước mặt Diệp Táng dần dần ồn ào hơn, hoạt động của con người náo nức, gấp rút. Diệp Táng bâng quơ xoay đầu nhìn chung quanh, đôi mắt vô chủ định. Trong tầm nhìn Diệp Táng hiện lên dòng chữ “Bệnh viện đa khoa Trung Ương”. Khó có thể diễn tả cảm xúc của Lý Diệp Táng lúc này. Bốn năm trước, khi còn là học sinh phổ thông, Lý Diệp Táng từng mang một ước mơ cháy bỏng được vào trường y, trở thành một bác sĩ để phục vụ cho mọi người. Nhưng đến thời điểm này, ước mơ của Lý Diệp Táng vẫn mãi là ước mơ xa vời, một điều khó có thể thực hiện trong quá khứ, hiện tại và cả tương lai. Bây giờ, tương lai, ước vọng của Lý Diệp Táng chỉ còn là một khối hỗn độn mờ mịt đen tối phía trước; một đám bụi mù bốc lên phía sau những chiếc xe cơ giới đang rồ ga lao đi, một luồng khói đen đặc thoát ra từ ống khói nhà máy. Đó là một phần trong những hậu quả của sự phát triển công nghiệp. Công nghiệp càng phát triển kéo theo đó là những mặt trái của xã hội. Một xã hội muốn phát triển bền vững phải hạn chế được những hậu quả mà mặt trái của phát triển công nghiệp để lại. Song song với điều đó là sự phát triển của y học, giáo dục và cả tư tưởng, lý luận phục vụ cho đời sống tinh thần người dân. Thành phố trẻ mà Lý Diệp Táng đang có mặt, đang bước đi, hiện đang sống, chính nó đang phải đối mặt với những thách thức to lớn như thế. Những thách thức như thế này sẽ là những vấn đề làm cho những cán bộ lãnh đạo phải đau đầu suy nghĩ, những người thi hành quyết sách phải khôn ngoan, và người dân phải sống hiểu biết hơn, thông minh hơn. Lý Diệp Táng tì tay vào cột đèn, dựa người vào cột cả người thẫn thờ, ánh mắt lơ đễnh. Lý Diệp Táng ngước mặt nhìn lên tầng trên cùng của bệnh viện, nơi hàng chữ ghi tên bệnh viện được thiết kế nổi bật lên với hàng chục bóng đèn neon sáng rực tập trung tiêu điểm vào đó. Trong lòng Lý Diệp Táng hiểu rất rõ, ước mơ vẫn mãi là ước mơ, hôm nay Lý Diệp Táng tần ngần trước cổng bệnh viện để suy nghĩ. Lý Diệp Táng suy nghĩ về những điều đã trãi qua, những quyết định mang tính bước ngoặt, những quyết định đã thay đổi cả cuộc đời của mình. Trong cuộc đời của Lý Diệp Táng cho đến giờ phút cậu cảm thấy mệt mỏi và suy sụp này đây, cậu đã không ít lần phải suy nghĩ về mình, về những điều mà bản thân mình đã xảy ra. Trong xã hội đầy những biến động về kinh tế, những biến động kinh tế sẽ dẫn đến những thay đổi về chính trị xã hội, dù ít hay nhiều thì những biến đổi đó cũng ảnh hưởng tới con người đang sống và hoạt động trong xã hội. Nặng nề nhất có lẽ là sự ảnh hưởng đến tâm lý. Lý Diệp Táng cũng là một con người trong xã hội, cũng chịu những ảnh hưởng của biến đổi kinh tế-xã hội một cách gián tiếp. Lý Diệp Táng được xếp vào hàng ngũ trí thức trẻ, một sinh viên đại học đầy triển vọng, và sắp ra trường. Tuy nhiên Diệp Táng không thể tìm cho mình một công việc phù hợp với bản thân, hàng tháng cậu vẫn nhận sự chu cấp từ gia đình. Trong giới trẻ của một đất nước với kết cấu dân số trẻ thì việc làm có thu nhập cho những người này là vấn đề nan giải. Trong hoàn cảnh đó, Lý Diệp Táng cảm thấy ngột ngạt, gò bó vào một giới hạn chật hẹp và sự không thể thể hiện bản thân cũng làm cho sự mất cân bằng tâm lý của Lý Diệp Táng ngày càng tăng. Đó là thách thức to lớn cho Lý Diệp Táng. Lý Diệp Táng nhẹ xoay chiếc cổ còn ê ẩm của mình, cử động cái đầu đang nặng trìu trĩu. October 10 Chuyên án 0.13 – Vũ trụ trong lòng bàn tay – chương 1- Cậu có vẻ không đựơc khỏe? - Vâng, tôi đang rất hoảng loạn, không thể diễn tả tâm trạng tôi lúc này, dừơng như trống rỗng, mà dường như mọi thứ đều đổ dồn vào tôi, tôi không thể khống chế đựoc cảm xúc, không thể bứơc qua gánh nặng tâm lý. Trọng nhìn Lý Diệp Táng hết một lựơt, quan sát rất kỹ, từ ánh mắt, sắc mặt, cử chỉ, thái độ. - Tôi cảm nhận đựơc điều đó trên ngừơi cậu, bề ngoài của cậu đã thể hiện điều đó. Hiện giờ chính là sự đấu tranh quyết liệt trong chính bản thân cậu. Sự đấu tranh giữa các tính cách đối lập đã hình thành trong con ngừơi của cậu. - Đúng vậy, tôi cảm thấy rất mâu thuẫn, yếu đuối và không thể đưa ra quyết định mà mình cảm thấy hợp lý nhất cho bản thân. Trọng không nói gì, vẻ mặt tỏ ra thản nhiên, đôi mắt dìu dịu nhìn vào Lý Diệp Táng. Qua hồi lâu, cả hai đều bất động. Lý Diệp Táng có vẻ mệt mõi, đôi mắt muốn nhắm lại. Giọng nói của Trọng nhỏ nhẹ ùa vào tai Diệp Táng. - Cậu đang khủng hoảng tâm lý, có lẽ cậu lo lắng quá mức. Hiện tựơng này tâm lý học gọi là chứng rối loạn tính cách, sự hình thành nhiều tính cách của cậu là do những thay đổi đột ngột của môi trừơng tác động quá mạnh mẽ lên tâm lý của cậu, tạo thành những ấn tượng sâu sắc. - Tôi thật sự mệt mõi, tôi thường đau đầu với những suy nghĩ viễn vông không thể dập tắt, tôi phải làm gì để thoát khỏi sự hoảng loạn này đây. - Bình thừơng một ngừơi có thể xử lý nhiều ý nghĩ cùng một lúc, một khi có sự xáo trộn trong ý thức thì việc xử lý các ý nghĩ này cũng bị xáo trộn dẫn đến các tính cách đối lập sẽ đựơc thể hiện. Dừng lại một lúc, Trọng đưa tay lấy quả bóng nhựa trên kệ sách và một chiếc hộp giấy nhỏ. Trọng quay sang Lý Diệp Táng nói: - Cậu hãy nhìn quả bóng nhựa này, tôi đặt nó vào chiếc hộp, sau đó tôi sẽ đưa không khí vào quả bóng. Cậu hãy nghĩ xem sẽ có chuyện gì xảy ra. - Tôi nghĩ quả bóng sẽ phình to ra đến khi chạm vào chiếc hộp. - Sau đó nếu tôi tiếp tục đưa không khí vào quả bóng thì sao? - Quả bóng sẽ chèn đầy chiếc hộp và anh sẽ không thể tiếp tục đưa không khí vào đựơc nữa. - Chính xác, điều này cũng giống như con người chúng ta vậy, mọi thứ đều có giới hạn. Như cậu hiện giờ, những tính cách thể hiện đã chạm đến giới hạn mà cậu chịu đựng. Lý Diệp Táng thở gấp vài hơi, mặt anh có vẻ đỡ căng thẳng hơn, với đôi mí mắt nặng trĩu, hai hàm răng cắn chặt anh nhìn Trọng như xin Trọng giúp đỡ. Phải vậy thôi, Lý Diệp Táng đã không thể chiến thắng được bản thân, một điều trước nay Lý Diệp Táng không ngờ tới. Từ khi nhận tin đậu vào đại học cho đến khi bước vào giảng đường đại học, rồi suốt thời ngồi trên ghế nhà trường Lý Diệp Táng luôn là người tự tin, một niềm tin được hun đúc từ trường phổ thông, một cá tính, một cái nhìn về bản thân là không thể thất bại trước khó khăn và chưa bao giờ chịu thoái lui trước khó khăn nào. Một niềm tự kiêu ngầm hình thành trong con người Lý Diệp Táng. Không gian giữa hai người chợt im lặng, đối với Lý Diệp Táng sự im lặng làm anh ta cảm thấy ngột ngạt, dường như hàng trăm, hàng ngàn ý nghĩ chảy trôi qua lý trí của anh. Đầu óc giờ đây như bị số hóa, một cái click chuột, một động tác ấn bàn phím đã gửi cho bộ não của anh hàng triệu mệnh lệnh, một công việc mà chỉ những con chip máy tính mới có thể xử lý nhanh đến như thế. Căng thẳng tột độ, đó là điều mà có thể hình dung Lý Diệp Táng lúc này đây. Trọng đặt chiếc hộp xuống và nói với Lý Diệp Táng: - Hãy thư giản đầu óc, đó là điều tôi khuyên cậu lúc này. Một chuyến đi chơi, hay một buổi đi dạo sẽ là liều thuốc tinh thần hiệu quả cho cậu. Lý Diệp Táng toàn thân rả rời, trong vô thức dường như cậu vừa trải qua một cơn đại biến với nhiều hoạt động cường độ cao làm cho toàn bộ cơ bắp căng lên tột độ để rồi giờ này Lý Diệp Táng cảm thấy như mình hoàn toàn vô lực. Lý Diệp Táng chỉ có thể mở miệng nói một câu không chút hơi sức để chào từ biệt Trọng. Một mình Lý Diệp Táng lững thững bước đi ra khỏi con phố nơi nhà của Trọng. Con phố giờ này không người. Chuyên án 0.13 – Vũ trụ trong lòng bàn tay – chương 0Trọng đặt chiếc mắt kính dày cộp xuống bàn nhìn quanh quán cà phê một vòng, đôi mắt dừng lại trên khuôn mặt của Cao Mẫn. Vào giờ này, quán khá vắng vẻ, ngoài hai người đang ngồi ở bàn gần hành lan thì chỉ có vài người khách nữa đang nhâm nhi tách cà phê và thư giãn. Gương mặt Cao Mẫn có vẻ mệt mõi và xanh xao, đôi mắt cô đờ đẫn nhìn về nơi xa xăm nào đấy. Cô rất mệt mõi. Cô đã trãi qua một chặng đường dài, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Cô đã ngồi xe tốc hành lên thành phố này suốt năm giờ đồng hồ. Vừa được Trọng đón ở bến xe và vào ngay quán này. Cô lo lắng quá mà. Từ khi nhận được điện thoại báo tin của Trọng về Lý Diệp Táng, cô không yên lòng chút nào. Cao Mẫn hỏi Trọng bằng giọng thì thào: - Anh ấy sao rồi? - Em không nên lo quá – Trọng đáp một cách từ tốn – Hiện giờ cậu ấy đang ngủ, và đang được chăm sóc một cách đặc biệt. Một lát nữa chúng ta sẽ vào bệnh viện. - Vậy Diệp Táng đã xảy ra chuyện gì? - Một vết thương làm cậu ấy bị tán loạn tâm thần, một sự rối loạn, không đến nỗi phải chết. Bây giờ điều cần thiết là em phải bình tĩnh, mạnh mẽ hơn để chăm sóc cậu ấy. *** Cao Mẫn giật mình tỉnh giấc, cô vừa ngủ thiếp đi bên giường của Diệp Táng. Đã hai hôm nay cô không ngủ. Trước mắt Cao Mẫn hiện ra một khuôn mặt trắng bệt của Lý Diệp Táng, chung quanh từ ga trải giường, gạch lót sàn, đến gạch dán tường đều một màu trắng. Cao Mẫn cảm thấy hơi lành lạnh, cô không nhận ra Trọng đã đến từ lúc nào, đang mỉm cười với cô, nụ cười khích lệ ý chí kiên cường của cô. Sau nụ cười là lời nói ấm áp của một bác sĩ với đầy đủ thanh âm: - Em nên nghĩ ngơi, đừng để mất sức, Diệp Táng giờ đây sức sống đều đặt hết vào tình yêu của cậu ấy, đó chính là em đấy Cao Mẫn. - Nhưng anh ấy mê man như vầy hoài có vấn đề gì không anh Trọng? - Cậu ấy bị chấn thương phía sau đầu, ảnh hưởng đến hệ thần kinh lại thêm những uất kết tâm lý làm cho cậu ấy không làm chủ được ý thức. Bây giờ bọn anh đang sử dụng thuốc an thần và liệu pháp thôi miên để giúp cậu ấy duy trì tình trạng ổn định. Ngày mai sẽ có hội chẩn của hội đồng y khoa, lúc đó sẽ có quyết định điều trị như thế nào. Hai người trò chuyện trong khoảng không gian yên tĩnh, không khí đầy mùi thuốc, nơi hành lan bệnh viện. Một cơn gió từ vườn cây thổi vào hành lan nhè nhẹ, cơn gió vuốt nhẹ lên má Cao Mẫn, cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm cơn buồn ngủ của Cao Mẫn trỗi dậy. Cô ngáp dài một cái, dần dần chìm vào giấc ngủ. *** Lý Diệp Táng ngồi bật dậy, dựa lưng vào tường, thu người vào một góc, sắc mặt nhợt nhạt, trán xám xanh, đôi môi hơi run run, thần sắc hoảng hốt. Lý Diệp Táng nhấc điện thoại lên và bấm số. Anh gọi cho Trọng. - Alo, tôi gặp anh một chút có được không? Lý Diệp Táng gặp Trọng tại phòng của Trọng, một căn phòng nhỏ nhắn và gọn gàng, Trọng vốn cẩn thận. Trọng vừa về nước sau một chuyến du học tại Pháp, tấm bằng thạc sĩ và hai năm kinh nghiệm thực tập tại bệnh viện Xanh Pôn giúp Trọng trở thành bác sĩ chuyên khoa giỏi. Trọng lớn hơn Diệp Táng 5 tuổi, gần đây Trọng trở thành người bạn thân, một người bạn để Diệp Táng thổ lộ tâm sự. Trọng gần như là bác sĩ tâm lý riêng cho Lý Diệp Táng. |
|
|||
|
|